Là một người dựng/ Editor cho truyền hình thực tế, tôi đã biết đến một vài kỹ thuật giúp tăng sự kịch tính trong quá trình chỉnh sửa. Những kỹ thuật này hoàn toàn có thể được áp dụng cho cả các dạng sản phẩm không kịch bản khác . Trong thế giới truyền hình không kịch bản, các biên tập viên/Editor thường xuyên thấy một ghi chú từ các biên kịch (story producers), showrunners và giám đốc điều hành ở cả công ty sản xuất và trong mạng lưới công việc: “Hãy kiếm một bữa ăn từ nó”, “hãy tạo ra một khoảnh khắc ” hoặc “khiến nó về đích”.

Ghi chú này có thể đề cập đến bất kỳ thời điểm quan trọng nào trong câu chuyện — một câu thoại riêng lẻ, một đoạn hội thoại ngắn, một khoảnh khắc tự ý thức bất ngờ hoặc một giây trước khi cuộc ẩu đả nổ ra — và nó luôn mang một ý nghĩa: kéo dài khoảnh khắc đó rồi vắt kiệt từng chút hồi hộp và kịch tính có thể có. (Còn nếu đó là một cảnh hài, bạn nên vắt kiệt mọi yếu tố hài hước trong đó.)

Đôi khi ghi chú này chỉ đơn giản là yêu cầu nhấn mạnh một khoảnh khắc vốn đã rất kịch tính (hoặc hài hước). Dù vậy đôi lúc bạn sẽ phải làm nổi bật một sự tiết lộ, phát giác quan trọng mà đáng lẽ phải rõ mồn một, nhưng thay vào đó lại lướt qua tâm trí người xem một cách vô hình.

Dù bằng cách nào, điều quan trọng đối với tất cả các biên tập viên/editor là phải có một loạt các thủ thuật để “tạo khoảnh khắc” khi cần đến. Trên thực tế, nếu bạn đủ nhạy bén để tìm ra phân đoạn hay khoảnh khắc nào nên được xử lý đặc biệt ngay trong bản chỉnh sửa đầu tiên thì bạn còn chẳng cần đến ghi chú nào từ phía nhà sản xuất.

“The Real World” của đài MTV đã giúp phổ biến truyền hình thực tế. “Các nhân vật” như Puck trong mùa phim ở San Francisco (ngoài cùng bên trái) là nguyên nhân gây ra nhiều “khoảnh khắc” kịch tính. © MTV Networks

Các kỹ thuật trong bài viết này rất phổ biến trong truyền hình thực tế, nhưng chúng cũng xuất hiện trong phim tài liệu và thậm chí là phim truyền hình. Bất kể bạn đang chỉnh sửa cái gì, chúng đều là những công cụ quan trọng đối với bạn.


Những khoảnh khắc nào cần nhấn mạnh?

Trước khi bạn có thể đánh giá chính xác khoảnh khắc nào đáng được ưu tiên hơn trong bản chỉnh sửa của mình, bạn cần hiểu được ba điều :

  1. câu chuyện thực sự diễn ra trong cảnh quay của bạn
  2. câu chuyện diễn ra trước đó để dàn dựng bối cảnh
  3. câu chuyện diễn ra sau đó và BÁM THEO cảnh quay của bạn. 

Mọi biên tập viên/Editor đều biết rõ phải nắm chắc điều đầu tiên — việc gì thực sự phải diễn ra trong cảnh quay. Bạn có thể bỏ qua hai điều còn lại nếu cảm thấy chấp nhận được.

Cắt/Chỉnh sửa một chương trình có kịch bản nhìn chung là đơn giản — bạn chỉ cần đọc kịch bản để nắm chắc mọi thông tin. (Mặc dù bạn cũng nên chắc chắn rằng bạn đã quen thuộc với nội dung của các tập và / hoặc phần trước.)

Các chương trình không kịch bản lại là cả một câu chuyện khác — và không chỉ vì không có kịch bản để tham khảo.  Các chương trình truyền hình thực tế thường sử dụng một nhóm biên tập viên/editors, không giống như các phim tài liệu có kịch bản hoặc (straight documentary) (trong đó chỉ có một hoặc hai biên tập viên để cắt/chỉnh sửa toàn bộ chương trình). Kết quả là nhiều khi những phân cảnh quan trọng trong Story arc mà bạn chọn lại bị cắt béng đi bởi biên tập viên/editor khác, hay bạn cũng không biết được rằng phân cảnh của bạn sẽ thuộc về đâu trong cả mùa/phần phim, thậm chí là trong chính tập phim đó.

Các chương trình như “Behind Closed Doors” đòi hỏi thêm một chút nỗ lực để tìm (hoặc tạo) những “khoảnh khắc” đó. © TLC

Thường thì bạn sẽ cần story producer/biên kịch đưa cho một “chuỗi “/“stringout”  của phân cảnh bạn được chỉ định cắt/chỉnh sửa (một chuỗi các cảnh quay thô được cắt chỉ còn những phần cần thiết) hoặc ít nhất là chỉ dẫn chi tiết về những gì nên được truyền đạt. Nhưng các story producer/biên kịch là những người bận rộn, và khi xem các cảnh quay thô hoặc một “chuỗi “/“stringout” , tôi thường thấy rằng mình đã không được phổ biến tất cả những gì tôi cần biết. Cảnh này sẽ là lần đầu tiên một diễn viên biết đến một thông tin quan trọng hay họ đã biết về điều đó từ trước rồi? Một khoảnh khắc có vẻ quan trọng trong phân cảnh có thực sự “được đền đáp”/hữu dụng về sau hay không, hay cốt truyện liên quan đến khoảnh khắc đó sẽ bị vứt qua một bên và không bao giờ xuất hiện lại?

Nếu không có loại kiến ​​thức quan trọng này, bạn có thể thấy mình đang nhấn mạnh vào những khoảnh khắc đã bị loại bỏ trong một phân cảnh trước đó hoặc dẫn đến ngõ cụt/dead end, hoặc không thể nhận biết được những khoảnh khắc thực sự quan trọng.

Bản chất chính xác của “những khoảnh khắc quan trọng” sẽ phụ thuộc nhiều vào ngữ cảnh và có một số sẽ nổi bật hơn hẳn . Nhưng theo nguyên tắc chung, hãy luôn lưu ý khi các phân cảnh có vẻ như đang dàn dựng, phát triển đáng kể hoặc kết thúc (“paying off”) một tuyến cốt truyện cụ thể; và nếu bạn không chắc một khoảnh khắc nhất định nào đó có tầm quan trọng như thế nào, hãy đảm bảo bạn được biết rõ trước khi tiếp tục quá trình chỉnh sửa.


Làm gì sau khi đã xác định được khoảnh khắc quan trọng?

Giả sử bạn đã xác định được một điểm tốt trong phân cảnh để “tạo khoảnh khắc”: một cuộc hội thoại ngắn về một chủ đề quan trọng đối với cốt truyện. Bạn biết rằng cuộc hội thoại này nên mang lại cảm giác căng thẳng, nhưng nó lại nhạt nhẽo và tầm thường trong cảnh quay thô. Bây giờ đã đến lúc thò tay vào “chiếc túi thần kỳ” chứa các thủ thuật edit của bạn và thực sự “kiếm ăn”/”make a meal” chỉ từ vài dòng đối thoại đơn giản.

Bạn có bốn công cụ chính để tạo ra khoảnh khắc quan trọng và bạn có thể sử dụng chỉ một, một vài hoặc thậm chí tất cả các công cụ đó:

  • Góc quay phản ứng của nhân vật
  • Âm thanh được thêm vào (âm nhạc hoặc hiệu ứng âm thanh – SFX)
  • Interview bites/Đoạn trích phỏng vấn
  • Cách điệu/Stylization
Sự phổ biến của làn sóng các chương trình truyền hình thực tế đã dẫn đến gần 20 bộ phim spin-off về “Những bà nội trợ thực thụ” ở Mỹ và nước ngoài.

Góc quay phản ứng của nhân vật

Đây là thủ thuật được sử dụng phổ biến nhất. Các cảnh quay phản ứng tất nhiên là điều tối quan trọng của gần như toàn bộ quá trình chỉnh sửa, cho dù có kịch bản hay không theo kịch bản, và trừ khi bạn là newbie trong mảng edit, chắc chắn bạn đã thông thạo việc sử dụng chúng rồi.

Khó khăn phổ biến trong chỉnh sửa sản phẩm không kịch bản là không phải lúc nào bạn cũng có cảnh quay phản ứng nhân vật mà bạn muốn hoặc cần tại một thời điểm nhất định . Trong các tài liệu có kịch bản, tất cả đều biết là sẽ cần đến cảnh quay đó: đạo diễn thường sẽ quay sao cho phù hợp với cốt chuyện và bạn có thể dễ dàng tìm thấy những cảnh bạn cần trong kịch bản. (Nhưng hãy đọc tiếp, những Editor theo kịch bản — đôi khi, bạn vẫn có thể sẽ không có cảnh quay cần thiết!)

Tuy nhiên, với tài liệu không có kịch bản, bạn sẽ thường thấy rằng máy quay đã bỏ lỡ cảnh quay phản ứng mà bạn mong muốn hoặc diễn viên phản ứng theo cách không phù hợp với mục đích của bạn. Vì vậy, công việc của bạn, trong trường hợp đó, là xem qua TẤT CẢ các cảnh quay và tìm kiếm những cảnh có phản ứng mà bạn mong muốn, bất kể bối cảnh thực tế mà cảnh quay xảy ra là gì.

Nếu bạn có đủ nhiều các cảnh quay, bạn có thể sẽ tìm thấy vài cảnh phù hợp một cách đáng ngạc nhiên. Nhưng nếu không có nhiều lựa chọn thì bạn sẽ cần phải thỏa hiệp. Ví dụ như nếu bạn cần phản ứng “im lặng kinh ngạc” từ một diễn viên, bạn có thể xoay sở thực hiện bằng góc quay người này chớp mắt một hoặc hai lần, sau đó ngồi ngả ra sau (hoặc nghiêng người về phía trước), nắm mở lòng bàn tay, v.v… — bất cứ điều gì cho thấy họ đang sửng sốt và hoảng loạn tinh thần.

Hãy tránh những cảnh quay tĩnh đến cực độ và đồng thời tránh những phản ứng thái quá không phù hợp. Ngoài ra, tránh tiết lộ ý định của mình:

if your silent reaction shot includes a clear view of the back of someone else’s head with jaw flapping at screen left, your use of a cheated shot will be obvious (unless you can blow up and reposition the shot to frame the other person out altogether). Idk what the fuck he is talking about and don’t have a clue what this mean, but this is only an example so we can cut it off.

Nếu bạn làm mọi thứ trôi chảy, sẽ không có dấu hiệu rõ ràng nào cho người xem rằng khoảnh khắc đã bị thao túng.

Dạo quanh Internet, tôi tìm thấy một ví dụ về “khoảnh khắc được thực hiện”/”made moment” từ “Những bà nội trợ thực thụ của New Jersey” (RHONJ). Xem 14 giây đầu tiên của clip dưới đây:

Sau khi Siggy cáo buộc Melissa “cư xử một cách rác rưởi”, chúng ta thấy một cảnh phản ứng sốc của Melissa, sau đó hai cảnh phản ứng sốc của các diễn viên khác, tất cả đều không có lời thoại.

Trong trường hợp này, cảnh phản ứng của Melissa không hề trông như thể nó được cắt ra từ phân cảnh diễn ra trước hoặc sau đó. Tuy nhiên, chúng ta có thể thấy cử động tay ở phía dưới bên trái của khung hình, khớp với hành động trong các cảnh quay trước — một chỉ báo rõ ràng rằng, trong cảnh quay thô, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục mà không có bất kỳ khoảng dừng nào. Có lẽ biên tập viên/Editor đã giữ nguyên góc quay của Siggy khi cô ấy nói xong và sau đó lùi lại một hoặc hai giây để lấy phản ứng của Melissa, nhưng đã bỏ qua phần âm thanh của cuộc đối thoại theo sau.

Hai cảnh tiếp theo của các diễn viên khác – được phát mà không có lời thoại, có thể đến từ cùng thời điểm này hay được cắt từ một cảnh quay diễn ra trước hoặc sau đó – chúng ta không biết rõ. Nhưng bất kể thế nào thì bằng cách đặt tất cả những cảnh quay này theo trình tự và bỏ qua lời thoại, người biên tập đã “tạo ra một khoảnh khắc”/”made a moment” hiệu quả về phản ứng đối với câu thoại của Siggy.


Âm thanh được thêm vào/chèn vào

Trong nhiều chương trình không kịch bản, âm nhạc thường xuyên hiện hữu và khi được sử dụng đúng cách, âm nhạc có thể nâng cao hoặc thậm chí ảnh hưởng tinh tế đến nhận thức và phản ứng của người xem đối với câu chuyện. Nhưng âm nhạc cũng có thể và nên được sử dụng như một dạng dấu câu/as a form of punctuation để thu hút sự chú ý đến những câu thoại và thời điểm quan trọng. Ví dụ như “sting-out” (nốt nhạc mạnh mẽ ở cuối một đoạn nhạc) có thể đóng vai trò như một dấu chấm than.

Một cách đơn giản để “đưa” một câu thoại quan trọng là tiếp nối nó bằng một cảnh quay phản ứng im lặng, đồng thời tang cường độ bản nhạc nền đang được phát (nếu có) hoặc phát bản nhạc nền mới. Nếu chọn phát một bản nhạc nền mới, nên chọn những đoạn có nốt nhạc mạnh mẽ và kịch tính. Dù bằng cách nào đi nữa thì sting-out hoặc nốt nhạc đầu tiên phải được phát chính vào đoạn cắt đến cảnh quay phản ứng.

Nếu có nhiều diễn viên trong cảnh quay với đủ các cảnh quay phản ứng phù hợp, bạn cũng có thể thêm các cảnh quay của họ vào phân đoạn. Nếu bạn đã phát phần “sting-out” của bản nhạc từ trước, hãy thử thêm các hiệu ứng âm thanh – SFX đơn lẻ trên mỗi lần cắt đến một phản ứng mới. Sau đó, nếu đoạn tiếp theo của phân cảnh sẽ đưa xung đột lên mức cao hơn, hãy chèn các đoạn SFX như reversed cymbal crash hay swell cymbal (ba dum tss nhưng trầm cảm) vào cảnh quay cuối rồi Backtime đến đoạn cao trào ngay khi bạn cắt đến đoạn tiếp diễn của hành động và trùng khớp với đoạn mở đầu của bản nhạc tiếp theo.

Ngoài ra, nếu bạn vừa phát một đoạn nhạc mới ở nhát cắt cho cảnh quay phản ứng đầu tiên, hãy căn chỉnh các cảnh quay phản ứng sau để các đoạn cắt khớp với nhịp điệu âm thanh mạnh mẽ, có thể được nhấn mạnh thêm bằng SFX nếu muốn.

Lưu ý rằng, trong một chương trình mà âm nhạc được phát liên tục (rất ít cảnh quay yên lặng), việc KHÔNG có âm nhạc trong những cảnh quay phản ứng sẽ thêm phần kịch tính, giúp tạo ấn tượng để tạo được khoảnh khắc đặc biệt. Ngược lại, trong một chương trình mà âm nhạc chỉ thi thoảng mới được dung đến, việc bổ sung âm nhạc sẽ là một lựa chọn tốt để làm nổi bật khoảnh khắc.

Một điều KHÔNG nên làm: nếu bạn đang phát một bản nhạc từ trước khi khoảnh khắc quan trọng bắt đầu, ĐỪNG BAO GIỜ để nó tiếp tục phát quá cả khoảnh khắc đó.  Không có gì làm cho một khoảnh khắc kịch tính hay hài hước trở nên nhạt nhẽo hơn là cả một đoạn âm thanh được phát qua cả giây phút đó.   Nếu bạn nhất thiết phải phát đoạn nhạc đó xuyên suốt phân cảnh, hãy cố tìm một điểm để ngắt âm thanh một cách đầy kịch tính (hoặc hài hước) nhằm làm nổi bật khoảnh khắc quan trọng, rồi sau đó mới cho phát lại đoạn nhạc.

Hãy xem tiếp video RHONJ ở trên đến khoảng 0:45:

Hãy chú ý vào khoảng 0:37, khi biên tập viên/Editor “sting-out” đoạn nhạc đồng thời cắt đến cảnh quay phản ứng kinh ngạc của Melissa, sau đó của Danielle và cuối cùng là phản hồi của Melissa. Điều này đóng vai trò “chốt hạ” cho cơn giận dữ của Siggy (“Đồ rác rưởi tởm lợm hạ cấp”), cũng như cho phép dòng thoại tiếp theo của Melissa không cần đến nhạc trước khi phát đoạn nhạc tiếp theo.

Bây giờ chúng ta hãy xem xét một ví dụ khác về âm thanh được thêm vào/chèn vào, với ví dụ từ “Hell’s Kitchen”. Hãy cùng xem từ 31:48 đến khoảng 32:05.


Đoạn trích phỏng vấn

Interview bites, nếu được dùng đúng cách, cũng có thể rất hữu ích trong việc xây dựng và kéo dài những khoảnh khắc bạn đang cố gắng nhấn mạnh. Hãy nhớ lại một đoạn Interview bites được thêm vào rất khéo léo trong clip RHONJ trước đó (Melissa: “Có hai thứ mà bạn không được phép gọi phụ nữ ở Jersey…” lúc 0:11).

Đoạn clip này từ “Married At First Sight” sử dụng rất hiệu quả các đoạn bites (cũng như các cảnh quay phản ứng và chèn âm thanh) để “tạo nên một bữa ăn”/”make a meal” cho cảnh căng thẳng giữa Cody và Danielle, trong đó họ thảo luận về một vấn đề lớn đang đe dọa tới cuộc hôn nhân mới của họ. Hãy xem từ 0:28 đến hết:

[insert video here]

Sau khi Cody hỏi Danielle rằng cô ấy cảm thấy thế nào về viễn cảnh bắt đầu trở nên thân mật với anh ấy, biên tập viên/Editor phát một số cảnh quay phản ứng im lặng qua lại giữa họ, bắt đầu từ 0:41. Tiếp đó, Danielle trả lời một cách dài dòng, tóm lại là “Tôi không biết.” Người dựng chốt lời thoại quan trọng này bằng một cảnh quay phản ứng của Cody lúc 1:06, được khớp với hiệu ứng SFX Percussion Hits. Sau đó, chúng ta nhận được một đoạn Interview bites từ Danielle, vừa để biết được trạng thái tâm lý của Danielle, vừa kéo dài sự kỳ vọng của chúng ta về phản ứng của Cody. Người dựng nhấn mạnh đoạn bites bằng một đoạn nhạc ngắt quãng lúc 1:17.

Câu thoại đầu tiên trong câu trả lời cuối cùng của Cody – “Có lẽ chúng tôi nhiều khả năng đang không ở vị trí/mức độ như tôi mong muốn” (means they ain’t got enough feeling to fuck right now, typical wahmen stuffs, so choose the word u feel would be right) – sau đó tiếp tục mà không có nhạc. Dòng hội thoại của Cody tiếp đó bị ngắt quãng một cách rõ ràng (1:23) để tạo ra một khoảng dừng kịch tính. Đến đây người dựng phát ba cảnh quay phản ứng im lặng, bổ sung bằng các hiệu ứng âm thanh, đồng thời khớp với phần bắt đầu của một bản nhạc đầy kịch tính. Cody sau đó tiếp tục nói, nhưng các câu thoại tiếp theo của anh ta cũng bị gián đoạn một cách tương tự để nhấn mạnh tác động của từng câu.

Sau khi Cody kết lại đoạn hội thoại (“Ly hôn là một lựa chọn”), đoạn nhạc “sting-out” và khoảnh khắc nguy hiểm được kéo dài bởi một đoạn Interview bites từ Cody, được phát cùng lúc với phần bắt đầu của một đoạn nhạc khác, đưa chúng ta ra khỏi đoạn bites và đi vào cuộc đối thoại cuối cùng giữa họ. Giống như với Danielle, đoạn bites của Cody phục vụ hai mục đích: nó cho chúng ta cái nhìn sâu sắc về quá trình suy nghĩ của anh ta và khiến chúng ta chờ đợi xem mọi chuyện cuối cùng sẽ kết thúc như thế nào.


Cách điệu

Cuối cùng, Cách điệu/Stylization— sử dụng chuyển động chậm/slow motion, đóng băng khung hình/freeze frames và các hiệu ứng công khai/overt effect khác — có thể được sử dụng cho những khoảnh khắc đặc biệt quan trọng. Bởi vì đó là một sự thao túng/chỉnh sửa rõ ràng, nên Cách điệu/Stylization nên được dành cho những dịp đặc biệt (trừ khi chương trình của bạn sử dụng chúng thường xuyên như một yếu tố định kỳ). Các chuyển động chậm/slow motion đóng băng khung hình/freeze frames có thể đặc biệt hữu ích khi hành động xảy ra rất nhanh và bạn muốn đảm bảo rằng người xem có nhiều thời gian để xem và cảm nhận những gì đang xảy ra.

Một cảnh tôi đã chỉnh sửa cho phần 6 của ” Basketball Wives ” được chèn âm thanh, Interview bitesCách điệu/Stylization để nhấn mạnh và kéo dài một cuộc đối đầu rất ngắn. Xem 47 giây đầu tiên của clip dưới đây:

Trong phần đầu tiên của phân cảnh này, hội thoại trong cảnh được xen kẽ với những đoạn Interview bites tường thuật, đầu tiên là từ Saniy’yah và sau đó là từ Tami. Những đoạn Interview bites của Tami đặc biệt hữu ích trong việc xây dựng sự mong ngóng, vì chúng đang mô tả cách cô ấy NGHĨ các sự kiện sẽ diễn ra, nhưng rõ ràng là không. Đoạn Interview bites thứ hai của Tami kết thúc trước khi cô ấy nói hết câu (“Và trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì…”), cho chúng ta biết rằng có điều gì đó đột ngột sắp xảy ra, nhưng không tiết lộ cụ thể. Các đoạn bites cũng cho phép chúng ta có nhiều thời gian hơn để dự đoán về xung đột sắp xảy ra so với việc chỉ sử dụng mỗi hội thoại.

Sự căng thẳng gia tăng cho đến thời điểm trước khi cuộc xung đột trực tiếp bắt đầu. Đoạn nhạc kết thúc lúc 0:27 ngay khi Hazel nói “Mọi người đều đã có mặt.” Ngay lúc đó, chúng ta cắt sang một góc quay mới khi sự thay đổi diễn ra, đồng thời cả hình ảnh và âm thanh đều chậm lại (tốc độ giảm từ bình thường xuống chậm). Đoạn cắt cũng được khớp với SFX “sub-hit”. Tiếp đến, chúng ta cắt sang một góc quay khác CỦA CÙNG HÀNH ĐỘNG, với cùng một hiệu ứng giảm dần cho hình ảnh và âm thanh, và với cùng một SFX “sub-hit” được khớp với nhát cắt. Sau đó, chúng ta cắt đến góc THỨ BA của cùng một hành động, một lần nữa với cùng một hiệu ứng giảm dần cho hình ảnh và âm thanh, và với cùng một SFX “sub-hit” được khớp với nhát cắt. 

Sau khi giảm dần về slo-mo, góc quay thứ ba lại tăng dần trở lại với tốc độ tối đa. Âm nhạc đã được giữ im lặng hoàn toàn trong suốt khoảng ngắn ngủi này (0:28 đến 0:34).  Cuối cùng, ở 0:34, chúng ta có một đoạn cắt khác đến một cảnh quay ở tốc độ bình thường khi hành động được tiếp tục, trùng khớp với thời điểm bắt đầu một đoạn nhạc mới (có thể hơi khó nghe trong bản mix này).

Hopefully, this combination of techniques added drama and made the moment “land” for you, as a viewer, in a way that simply seeing the action play out in real time would not have => I notto andastand what he’s saying.

Hy vọng rằng sự kết hợp giữa các kỹ thuật này có thể thêm phần kịch tính và khiến khoảnh khắc trở nên “xuôi” hơn theo cách mà nhìn nhận hành động diễn ra trong thời gian thực không thể làm được đối với bạn, với tư cách là một người xem. Dù bạn dùng đến sự kết hợp nào giữa các công cụ trong bài thì mục tiêu luôn luôn là “making a meal out of it”: biến một sự kiện nhất định trong cảnh quay của bạn thành khoảnh khắc nổi bật và đáng nhớ nhất có thể.


Biên dịch: Long log

Chịu trách nhiêm biên tập: VEJOBS

Nguồn: blog.frame.io

Chúng tôi tôn trọng kiến thức, bạn có thể mang đi bất cứ đâu, nhưng xin ghi rõ nguồn và tôn trọng chúng tôi

Chân thành cảm ơn, và sự chia sẻ !!!


Tìm hiểu thêm về khóa học dựng phim:

🔗 https://www.facebook.com/groups/Vejobs/

🔗https://www.facebook.com/dungphimm

☎️ Hotline: 0966119981 (A.Cường)

🏠 Địa chỉ lớp học: Số 179, Ngõ 192 Kim Mã – Ba Đình – Hà Nội.

#khóahọcvideo #videoeditor #video #editvideo #dungphim

Leave a comment